Họ yêu nhau rồi bất chấp luật pháp để kiểm tra xem có loạn luân

Một bức ảnh cận cảnh cho thấy một người đàn ông và một người phụ nữ - cả hai đều có mái tóc nâu - đang tạo dáng cùng nhau ngoài trời và nhìn về phía máy ảnh

Nguồn hình ảnh, Audrey và Arthur Kermalvezen cung cấp

Chụp lại hình ảnh, Audrey và Arthur Kermalvezen quen nhau tại một cuộc gặp gỡ của các nhà hoạt động vì quyền lợi của những người được thụ tinh bằng tinh trùng hiến tặng
Được đăng
Thời gian đọc: 9 phút

"Vấn đề là khi bạn không biết người hiến tinh trùng là ai, bạn có thể tưởng tượng đó là bất kỳ người đàn ông nào."

Trong nhiều năm, Arthur Kermalvezen, người được sinh ra từ tinh trùng hiến tặng, đã nhìn những người có thể là cha mình ở khắp mọi nơi anh đến.

"Tôi nghĩ có thể đó là thầy giáo của mình, những người tôi nhìn thấy trên xe buýt... và tôi rất tức giận vì không thể sống như thế này."

Khi trưởng thành, anh yêu Audrey, một người Paris cũng được sinh ra từ tinh trùng hiến tặng, khiến câu hỏi của Arthur càng trở nên cấp thiết.

Audrey mô tả khoảnh khắc họ gặp gỡ là "tình yêu sét đánh" – nhưng sự kết nối này là tình yêu nam nữ hay sự hấp dẫn về mặt di truyền?

Vào thời điểm họ chào đời, Paris chỉ có hai ngân hàng tinh trùng, trong khi nhiều người đàn ông đã hiến tinh trùng nhiều lần. Vì vậy, khả năng hai người là anh em cùng cha khác mẹ là hoàn toàn có thật.

Trước khi xây dựng cuộc sống cùng nhau, Arthur và Audrey cần biết liệu họ có quan hệ huyết thống hay không.

Nhưng tại Pháp, các quy định về xét nghiệm ADN và việc giữ bí mật danh tính người hiến tinh trùng khiến việc tìm ra câu trả lời vô cùng khó khăn.

Một bộ dụng cụ xét nghiệm ADN tại nhà được trải ra trên bàn, với ống thu thập nước bọt và bao bì được trưng bày nổi bật.

Nguồn hình ảnh, Getty Images

Chụp lại hình ảnh, Việc tự xét nghiệm ADN tại nhà ở Pháp là một tội hình sự

Tại Pháp, chỉ có nhà khoa học nghiên cứu, bác sĩ hoặc thẩm phán mới được phép yêu cầu và giám sát xét nghiệm gien, và người dân có thể bị phạt hơn 3.500 euro (hơn 105 triệu VND) nếu sở hữu bộ dụng cụ xét nghiệm tại nhà.

Do đó, các công ty như 23andMe, Ancestry và MyHeritage không bán bộ dụng cụ của họ tại Pháp.

Những người ủng hộ luật này, được áp dụng từ năm 1994, cho rằng quy định giúp ngăn dữ liệu di truyền nhạy cảm bị chuyển cho các công ty thương mại, đồng thời tránh những tranh chấp trong gia đình do kết quả không mong muốn gây ra.

Tuy nhiên, Arthur chỉ ra rằng Pháp là quốc gia duy nhất ở châu Âu coi việc sử dụng những xét nghiệm như vậy là hành vi phạm pháp.

Gặp nhau nhờ cùng tham gia các hoạt động vận động

Audrey và Arthur đứng sát nhau trước một biểu ngữ chiến dịch lớn hiển thị thông điệp "Biết xuất thân là một quyền lợi"

Nguồn hình ảnh, Audrey và Arthur Kermalvezen cung cấp

Chụp lại hình ảnh, Audrey và Arthur đều đã vận động cho quyền được biết xuất thân của những người sinh ra từ tinh trùng hiến tặng

Trước khi cha mẹ Audrey nói với cô khi cô đã trưởng thành, rằng cô được sinh ra từ tinh trùng hiến tặng, cô đã có bằng luật sư, chuyên về luật đạo đức sinh học. Vì vậy, cô hiểu rõ rằng luật pháp Pháp – được áp dụng trong hơn 30 năm – đã đảm bảo tính ẩn danh của người hiến tặng, ngay cả sau khi người đó qua đời.

Nhưng Audrey được thụ thai vào năm 1979, trước khi những quy định này ra đời.

Trong quá trình tìm kiếm những người được thụ thai bằng phương pháp hiến tặng tinh trùng/trứng khác, và sinh trước năm 1994, cô đã tình cờ gặp Arthur. Anh đã viết một cuốn sách kể chi tiết về mong muốn tìm hiểu thêm về nguồn gốc sinh học của mình.

Audrey nói rằng cô rất ấn tượng về cách Arthur diễn đạt chính xác những cảm xúc mà bản thân cô cũng từng vật lộn để diễn tả. Cả hai đều có những gia đình yêu thương mình, nhưng vẫn bị thôi thúc bởi những câu hỏi về những người xa lạ đã góp phần sinh ra họ.

Khi gặp nhau ngoài đời, họ lập tức có cảm tình với nhau. Và vấn đề cũng xuất hiện ngay sau đó.

Họ cần biết sự thật về cha ruột của mình, nhưng không một cơ quan có thẩm quyền nào sẵn sàng cho họ câu trả lời.

Đi tìm sự thật

Một bức ảnh cận cảnh cho thấy Audrey khi còn trẻ tại một sự kiện trong nhà có đông người tham dự

Nguồn hình ảnh, Audrey Kermalvezen cung cấp

Chụp lại hình ảnh, Với nền tảng pháp lý của mình, Audrey cảm thấy cô có thể lật lại những quy định về việc giữ kín danh tính người hiến tặng tinh trùng

Sau nhiều tháng tìm kiếm, họ tìm được một bác sĩ ở miền nam nước Pháp, người đồng ý thực hiện xét nghiệm di truyền với giá 900 euro (27 triệu VND), trả bằng tiền mặt. Kết quả cho thấy họ không có quan hệ huyết thống.

Nhưng họ không chắc có thể tin người bác sĩ này. "Chúng tôi lo ông ấy là một kẻ lừa đảo," Audrey nói.

Họ cân nhắc sử dụng bộ xét nghiệm ADN tại nhà để xác nhận kết quả. Nhưng là một luật sư, Audrey quyết tâm hành động trong khuôn khổ pháp luật.

Vì vậy, từ năm 2010, cô bắt đầu thực hiện một loạt động thái pháp lý nhằm chống lại hệ thống luật pháp của Pháp.

Cô muốn biết người hiến tinh trùng sinh ra mình còn sống hay không, và nếu còn sống thì liệu ông ấy có tiếp tục muốn giữ kín danh tính hay không. Liệu cô có thể tiếp cận thông tin không tiết lộ danh tính về số lần ông ấy hiến tặng và liệu Arthur có thể là một trong những người anh chị em cùng cha khác mẹ của cô hay không?

Mọi nỗ lực của cô đều thất bại.

Năm 2015, tòa án hành chính cấp cao nhất của Pháp bác bỏ đơn kháng cáo cuối cùng của cô.

Một cặp cô dâu chú rể ôm nhau trong một khu vực cỏ xanh như khu vườn

Nguồn hình ảnh, Audrey Kermalvezen cung cấp

Chụp lại hình ảnh, Năm 2013, họ đã liều lĩnh kết hôn

Không lâu trước khi đứa con đầu lòng của họ chào đời, một bác sĩ đồng ý tìm hiểu xem có những thông tin gì về những người hiến tinh trùng sinh ra mỗi người.

Theo luật của Pháp, bác sĩ được phép tiếp cận đầy đủ những thông tin này về bệnh nhân, nhưng không được phép chia sẻ chúng với chính bệnh nhân của họ.

Vị bác sĩ phát hiện người hiến tinh trùng cho gia đình hai người có năm sinh khác nhau – vì vậy không thể là cùng một người.

Đó là một thông tin có thể thay đổi cả cuộc đời, nhưng họ chỉ có được nó vì một bác sĩ đồng ý phá luật.

"Hoàn toàn kỳ lạ," Audrey nói, "bởi điều đó có nghĩa là bác sĩ có thể biết nhiều hơn tôi... về chính tôi."

Ngay cả khi đã có thông tin này, Arthur vẫn lo rằng hai người có thể là anh em họ hoặc có quan hệ họ hàng. Vì vậy, sau nhiều năm cố né tránh, cuối cùng họ quyết định tự làm xét nghiệm ADN tại nhà.

Những người vận động cho quyền của người được thụ thai từ tinh trùng hiến tặng cho rằng lệnh cấm của Pháp gần như không ngăn được người dân sử dụng các bộ xét nghiệm tại nhà.

Nhóm vận động DNA Pass ước tính hơn một triệu người Pháp đã làm xét nghiệm như vậy.

Kết quả xét nghiệm cho thấy họ không có quan hệ huyết thống.

Đi tìm cha ruột

Một bức ảnh chụp selfie cận cảnh cho thấy bốn người trên một bãi biển đầy cát, với hai người lớn ở phía trước đeo kính râm, áo khoác và khăn quàng cổ, và hai đứa trẻ nhỏ đứng bên dưới nhìn về phía máy ảnh, một đứa mặc áo khoác đỏ, trong khi đứa kia mặc áo khoác đen

Nguồn hình ảnh, Audrey Kermalvezen cung cấp

Chụp lại hình ảnh, Arthur và Audrey cuối cùng đã xây dựng được gia đình của họ

Kết quả xét nghiệm ADN nhanh chóng mở ra thêm nhiều cánh cửa.

Sau 30 năm luôn tự hỏi cha mình là ai, Arthur cuối cùng đã liên lạc được với người hiến tinh trùng sinh ra mình vào đúng ngày Giáng sinh năm 2017.

Nhưng Audrey mới là người nhận cú sốc lớn nhất.

Trong số những người có kết quả ADN trùng khớp với cô, có một phụ nữ tên Sophie, người mà cô từng đại diện trước tòa.

Hai người phụ nữ từng cùng đấu tranh cho những quyền pháp lý tương tự.

"Tôi phát hiện ra Sophie – người phụ nữ mà tôi đã bào chữa cho tại tòa án – là chị gái ruột của tôi," Audrey nói.

Audrey và Arthur đã cùng tám nhà hoạt động khác, cũng là những người được thụ thai từ tinh trùng hiến tặng, thực hiện xét nghiệm ADN trong chiến dịch kêu gọi quyền được biết về nguồn gốc của mình.

Trong số 10 người, có bốn người hóa ra cùng được sinh ra từ tinh trùng của cùng một người đàn ông: Audrey, anh trai cô là Peter, Sophie và anh trai Sophie là David – cho thấy nguy cơ nhiều người cùng có một người cha sinh học thực sự lớn đến mức nào.

Một món quà vô giá

Hai đứa trẻ khoảng ba đến năm tuổi đang ngồi trên ghế sofa, một em bé sơ sinh nằm trên đùi đứa trẻ lớn hơn

Nguồn hình ảnh, Audrey và Arthur Kermalvezen cung cấp

Chụp lại hình ảnh, Hiện nay, Audrey và Arthur đã có ba người con

Nhiều năm sau, một kết quả ADN trùng khớp với một người Mỹ cuối cùng đã giúp Audrey tìm ra người hiến tinh trùng cho mình – một người đàn ông tên Philippe. Nhưng ông đã qua đời.

Mẹ của Audrey viết thư cho gia đình Philippe, cảm ơn ông vì "món quà" mà bà gọi là "vô giá".

Gia đình Philippe chào đón Audrey đến thăm.

"Ai cũng rưng rưng nước mắt," Audrey nhớ lại. Em gái của ông Philippe thậm chí chưa từng biết anh mình từng hiến tinh trùng.

Phát hiện này giúp Audrey có được những câu trả lời mà cô đã tìm kiếm suốt nhiều thập niên.

Cô biết thêm về tiền sử bệnh tật của gia đình sinh học. Cô được xem những bức ảnh và đoạn video cũ của ông Philippe.

“Tôi có thể nhìn thấy ông ấy, xem cách ông ấy đi lại và nghe giọng nói của ông ấy."

Chiến dịch pháp lý của Audrey cùng cuốn sách của Arthur đã góp phần thúc đẩy những thay đổi trong luật pháp Pháp về việc thụ thai bằng tinh trùng hiến tặng. Theo các quy định mới, những người được thụ thai bằng tinh trùng hiến tặng sau tháng 4/2025 sẽ có thể tiếp cận thông tin nhận dạng về người hiến tặng khi họ trưởng thành.

Tuy nhiên, hiện tại Pháp vẫn là một trong số ít quốc gia ở châu Âu cấm xét nghiệm ADN tại nhà.

Điều đó có nghĩa là, với Audrey, cuộc đấu tranh lớn hơn vẫn tiếp diễn.

"Mỗi người đều có quyền biết nguồn gốc và lịch sử của chính mình," cô nói.

Nội dung dựa trên một tập của chương trình The Gift trên BBC Radio 4.